24 tuổi nhưng vẫn ăn bám bố mẹ, xin cho tôi lối thoát

Nhiều lần muốn quay lại con đường học và tiếp tục ước mơ du học nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào. 

Tôi 24 tuổi nhưng vẫn phải sống cảnh ăn bám bố mẹ. Nhiều khi cảm thấy xấu hổ với bố mẹ và bạn bè.

Chuyện bắt đầu từ khi tôi bước vào đại học và sau 2 năm học, tôi chơi bời quá khiến việc học hành giảm sút, buộc phải rút hồ sơ trước khi bị nhà trường gửi giấy báo đuổi học về nhà.

Kể từ đó, tôi cảm thấy tự ti, một phần vì tôi kém cỏi so với các bạn, phần nữa tôi thấy xấu hổ với bố mẹ, với những niềm tin mà bố mẹ đã đặt ở tôi.

Giờ đây, khi bạn bè đứa thì học cao học, đứa học thạc sĩ, còn tôi vẫn lận đận với tấm bằng cao đẳng mới tốt nghiệp.

that-nghiep

Khi bạn bè đứa thì học cao học, đứa học thạc sĩ, còn tôi vẫn lận đận với tấm bằng cao đẳng mới tốt nghiệp. Ảnh minh hoạ

Sau 3 tháng ra trường, cuộc sống của tôi vẫn tẻ nhạt. Ngày nào trôi qua cũng với ngần ấy công việc: quét nhà, giặt giũ, rửa bát.

Tôi chỉ biết cố gắng chăm chỉ những công việc nhà để phần nào đỡ bố mẹ sau bao tháng năm vất vả nuôi con cái ăn học. Tuy cuộc sống gia đình có nhàn nhã hơn xưa nhưng cảm giác hối hận có lỗi với bố mẹ vẫn luôn dằn vặt trong tôi.

Tôi cảm thấy hối hận vì ngày xưa mình đã không cố gắng.

Tính tôi không thích cầu cạnh hay nhờ vả nên tìm được một công việc trong thời buổi bây giờ thật khó khi mà hồ sơ của tôi không khác những người lao động phổ thông mới học hết cấp 3 là mấy.

Nhiều lần muốn quay lại con đường học và tiếp tục ước mơ du học nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào.

Hay là tôi sẽ chọn con đường xuất khẩu lao động theo xu hướng như hiện nay?

Với tư cách của một người đang thật sự chán nản, bế tắc, tôi rất mong nhận được sự giúp đỡ của các bạn. Chân thành cảm ơn.

Giờ đây, tôi luôn tự nhủ phải cố gắng là một đứa con ngoan nhưng vẫn bất lực khi con đường sự nghiệp của mình đang bế tắc.

Làm sao có thể đỡ đần bố mẹ khi không làm ra tiền?

Tuy thất bại nhưng tôi biết bố mẹ luôn đặt niềm tin và hy vọng một ngày nào đó đứa con trai này sẽ làm bố mẹ cảm thấy tự hào.

Nhận thấy được điều đó, tôi lại càng cảm thấy dằn vặt khi vẫn chưa thể tìm ra được lối đi cho cuộc đời mình.

Một lần nữa, mong hãy cho tôi vài lời khuyên hữu ích để tôi tìm lối ra cho mình.

Cám ơn các bạn

Mạnh Việt


Ad

You might also like

Leave a Reply