Đàn ông 30 tuổi, tôi bắt đầu lại có quá muộn không?


Tôi bị khủng hoảng tinh thần trầm trọng vì chuyện “tam thập nhi lập” sau mỗi chuyến từ thành phố về thăm gia đình. Đàn ông 30 tuổi, tôi bắt đầu lại có quá muộn không?

Họ hàng ai cũng hỏi là dạo này tôi làm gì, lương lậu thế nào, có được thăng chức không, ổn định chưa để còn lấy vợ…

Tôi không dám nói là hiện tại mình đang thất nghiệp nên đành lảng tránh câu hỏi của mọi người.

Tôi tốt nghiệp đại học hơn sáu năm rồi, nhảy việc đếm hết hai bàn tay chưa hết, từ nhân viên văn phòng làm công ăn lương, kinh doanh, làm gia sư, làm công chức, đủ thứ nghề qua tay nhưng chẳng nghề nào tôi thực sự thấy đam mê cả, làm việc đơn giản là vì tiền, nếu không đi làm thì sẽ bị mọi người soi mói, cười chê nên tôi đành phải đi làm lấy nghề để nuôi nghiệp.

Tôi thích hát, và có năng khiếu trong lĩnh vực này, cũng một vài người có tiếng khen giọng hát của tôi.

Tôi cũng kiếm ra tiền (tuy không nhiều) từ việc đi hát hội chợ, các câu lạc bộ nhỏ… nhưng trong thâm tâm, tôi luôn muốn mình theo con đường này và không thể chịu làm một ca sỹ nghiệp dư mãi.

Nghĩ thế nên có bao nhiêu tiền đi làm công sở, tôi đổ vào việc mua bài hát và đầu tư  làm âm nhạc, quần áo diễn, chụp hình… đủ thứ lằng nhằng khác ngốn của tôi khoản tiền không nhỏ.

Tốt nghiệp lớp đồ họa nhưng thú thực tôi không thấy hứng thú vì công việc, chẳng qua là vì bố mẹ tôi muốn tôi ổn định nên tôi học cho bố mẹ an lòng, niềm đam mê ca hát chưa bao giờ tắt trong tôi.

Tôi tham gia vào nhiều cuộc thi âm nhạc nhưng đều bị trượt vì giám khảo nói tôi không đẹp và không có phong cách âm nhạc.

Nhưng khi đó tôi nghĩ, chẳng qua là cơ hội của mình chưa đến chứ không phải tôi không có tài, vì thế nên tôi không từ bỏ ước mơ của mình, tôi vẫn hàng ngày cày kéo trên công sở để đêm về thỏa sức với những không gian âm nhạc nho nhỏ, và nuôi hoài bão một ngày được tỏa sáng.

Cứ thế, công việc khiến tôi thấy áp lực vì nó không phải là việc tôi muốn, tôi nhảy việc liên miên, cứ thấy chỗ nào “ngon ngon” là tôi lại nhảy.

Làm được một thời gian lại chán, ngoài việc ca hát làm tôi vui, nhưng bố mẹ tôi khi biết tôi theo đuổi con đường đó thì ra sức cấm cản, và tìm mọi cách cho tôi ổn định bằng việc “chạy” cho tôi vào nhà nước cho ổn định.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, thấy bản thân nếu như vào nhà nước thì nhàn hạ hơn hẳn, lại “chắc cú”, tha hồ mà thỏa mãn với ước mơ âm nhạc của mình, vậy nên tôi đồng ý.

Nhưng vào biên chế rồi mới biết, cái mặt trái của việc tiệc tùng giao lưu, vui chơi của các anh em công chức nó làm tổn hại đến kinh tế và sức khỏe của tôi như thế nào?

Hết cuộc nhậu này đến cuộc nhậu khác, ngày này qua ngày khác khiến tôi không thể từ chối, vì với dân công chức, nhậu cũng là một hình thức làm việc, tôi thấy cái anh “ma cũ” bảo thế nên cũng nhiệt tình hòa đồng với anh em.

Rượu bia liên miên khiến cổ họng tôi có vấn đề, hát không được như trước nên mỗi khi đi diễn, tôi thường bị hụt hơi và lạc tông, chủ câu lạc bộ bắt đầu phàn nàn và tỏ ý không muốn tôi hát nữa.

Đó thực sự là một cái tát vào ước mơ của tôi, năm ấy tôi 28 tuổi, không còn trẻ để bắt đầu lại từ đầu, nhưng ngẫm lại thời gian ấy so với bây giờ, thì tôi vẫn chưa thảm hại lắm!

Sau đó ít lâu thanh tra đến làm việc và gạt những trường hợp mới vào biên chế, vì cơ quan tôi đã bổ sung vượt chỉ tiêu, thế là bao công sức của bố mẹ đổ ra sông ra biển, tôi thì chả thiết tha gì, cứ nằm nhà nghe nhạc, chơi game, chán thì xách xe máy đi long dong cho hết ngày, chẳng muốn suy nghĩ gì nữa…

Tôi nhận ra thời gian qua mình đã đuổi hình bắt bóng, theo đuổi quá nhiều ảo tưởng.

Giờ đã chạm mốc tuổi 30, nhưng nhìn lại mình tôi chỉ là một con số 0.

Hai năm trôi qua, bố mẹ tôi cứ ra vào thấy tôi là ngứa mắt, cứ bắt tôi đi xin việc làm, nhưng tôi chán nản quá, không biết mình muốn gì và phải bắt đầu từ đâu?

Theo đuổi mơ ước hay chấp nhận sống một cách an phận? 30 tuổi, tôi trắng tay cả ở trong suy nghĩ…


Công Luận


You might also like

Ám ảnh những hình ảnh cuối cùng của tử tù Nguyễn Hải Dương trước giờ thi hành án

Ngô Thanh Vân tuyên bố không nhân nhượng vụ livestream, trừng trị nghiêm khắc làm gương

Close