Tâm sự nghẹn ngào nước mắt của chàng trai đồng tính bị nhiễm HIV


Câu chuyện của chàng trai 22 tuổi bị nhiễm HIV khiến nhiều người không khỏi xót xa, thương cảm và rút ra bài học cho chính bản thân mình.

Trên trang Confessions của những đồng tính nam, những dòng tâm sự của chàng trai 22 tuổi không may bị nhiễm virus HIV đã thu hút sự quan tâm của nhiều Facebooker.

Mình là một cậu trai bình thường. Nhan sắc bình thường, nếu không nói là tầm thường. Học vấn trung bình, nếu không nói là lười nhác.

Ăn nói cũng không dẻo miệng như nhiều người, nếu không tự nhận là vụng về. Cái gì cũng hay, cũng biết một ít, nấu ăn, đàn hát, vẽ vời, chụp ảnh… nhưng không cái nào giỏi, chẳng thứ nào nên hồn.

Mình là một người đang mang trong thân thể chữ H – cái mà người ta thường gọi là căn bệnh thế kỷ. Mình năm nay mới 22 tuổi, cái tuổi khi mà cánh cửa cuộc đời vừa mới chỉ hé ra đã chực khép lại.

Mối tình đầu của mình là khi vừa tròn 18 tuổi. Mối tình tuổi mới lớn cũng giống như một ngọn lửa: cuồng nhiệt, mạnh mẽ, nó đã giúp mình có thể làm được vô vàn những điều tưởng chừng như không tưởng.

Nhưng không ngọn lửa nào có thể cháy mãi, chúng mình đã đường ai nấy đi sau một năm.

Chính xác là 1 năm 1 tháng. May mắn là sau đó hai đứa vẫn có thể nói chuyện, thỉnh thoảng gặp nhau, nhớ ra ngày sinh nhật của nhau để có thể nhắn vài câu chúc mừng, dù không còn được thân thiết như trước kia.

Trong khoảng thời gian hơn 2 năm sau đó, mình có quen với hai người. Tất nhiên là lần lượt chứ không phải kiểu ‘bắt cá hai tay’ hay gì đâu.

Cả hai đều cao ráo, đẹp trai, ít nhất là so với gu thẩm mỹ của mình.

Một người đang là biên đạo nhảy, người còn lại là một đạo diễn trẻ khá có tiếng hiện học tiếp thạc sĩ bên Nhật.

Cả hai đều ngỏ ý yêu mình nhưng rồi mình nhận ra thứ khiến cho bọn họ say mê mình chỉ là những ham muốn về thể xác, tình dục, chứ chẳng phải thứ tình yêu chân thật.

Mỗi người kéo dài được khoảng chừng 1-2 tháng và rồi mình lại trong tình trạng ‘ở vậy cho khối người thèm’.

Mình thuộc một tuýp người khá kỳ lạ, dù đau đớn, thậm chí nhiều lần phải nuốt nước mắt trong bóng tối nhưng trên giường mình luôn cố để chiều lòng đối phương.

Có lẽ đó là một lý do khiến cho cậu trai hết đỗi bình thường này lại có sức hút với một vài người tới vậy.

Sau khoảng thời gian hơn 2 năm với trạng thái gần như vô cảm, khi mà mình đã dường như vô vọng kiếm tìm một thứ tình cảm chân thành ở cái thế giới này sau khi trải qua mối tình đầu đã quá sâu đậm, là lúc mình gặp em.

 Em kém hơn mình 2 tuổi, em rất ngoan và tốt. Em kể trước khi gặp mình em cứng đầu lắm, nhưng chẳng hiểu sao có anh ở bên em dường như trở thành một con người hoàn toàn khác.

Em học ở xa nhà, chỉ thỉnh thoảng mới về nên ngày nào hai đứa cũng Facetime, nhắn tin các kiểu cho đỡ nhớ. Những lúc được về nhà lại tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi ở cạnh nhau.

Dù có đôi lần hiểu nhầm, có to tiếng nhưng rồi cả hai vẫn rất tin tưởng và lại nhanh chóng làm hòa với nhau.

Ngày kỷ niệm tròn 5 tháng yêu nhau, em đã khiến mình trở thành ‘một người đàn ông thực thụ’.

Từ ngày ấy có gì đó khiến cho mình cảm thấy mình càng phải có trách nhiệm nhiều hơn, quan tâm, yêu thương em nhiều hơn vậy. Có những lúc, mình đã nghĩ rằng sẽ chẳng điều gì có thể chia cắt tình cảm của hai đứa.

Nhưng rồi cái ngày đen tối nhất trong cuộc đời mình đã ập đến và đảo lộn mọi thứ.

Hôm đấy trời khá âm u. Mình ra về mà như thể cả cái tiền đồ trước mặt đang tối sầm lại, họa chăng chỉ khá khẩm hơn chị Dậu ngày xưa một chút. Mình về nhà lùa cho qua nửa bát cơm rồi lên phòng nằm.

Khi mẹ về, mẹ cầm tờ kết quả trên tay rồi vào phòng, câu đầu tiên mẹ hỏi mình:Mình bị ốm đến độ không đi lại được buộc phải nhập viện và kiểm tra tổng quát.

Bác sĩ ở đó đã nói rằng: ‘Cháu nên đi đến BV Nhiệt đới Trung ương để làm xét nghiệm khẳng định lại, bởi có một vài yếu tố trong kết quả nghi ngờ cháu đã nhiễm HIV’.

– Có phải con bị đồng tính không? (Xin lỗi những bạn nào dị ứng với chữ ‘bị’ này nhé, nhưng đó là nguyên văn lời mẹ hỏi mình).

Mẹ phải nhắc lại câu đó tới hơn chục lần, trên tay là tờ kết quả, còn mình chỉ biết nằm im nhìn mẹ, không nói câu gì.

Không biết phải chăng lúc đó dường như cái can đảm, cái sự ‘đàn ông’ nhất trong con người đã khiến mình có đủ dũng khí ngồi dậy ôm lấy mẹ rồi nói: ‘Mẹ ơi, mẹ thương con…’.

Cả hai mẹ con lúc đó mắt ướt nhòe. Tay mình vẫn giữ chặt cánh tay của mẹ.

Vừa khóc mẹ vừa nói:

– Mẹ tuy học không nhiều nhưng đâu phải mẹ không đọc, không biết đâu. Bây giờ chuyện đó đã rất bình thường. Mẹ nuôi con lớn tới chừng này mà lại không hiểu, không biết con thế nào hay sao. Mà giờ con lại mang bệnh, mang tật trong người…

Mẹ còn hỏi mình một vài câu nữa nhưng dường như lúc ấy nước mắt đang chảy ngược trong đầu, cứ nhòa dần, nhòa dần.

Mình chỉ nhớ lời mẹ dặn chuyện này không được nói với bố hay tiết lộ với họ hàng, làng xóm, chỉ hai mẹ con được biết với nhau thôi.

Vậy là mình đã chính thức công khai với mẹ trong cái tình cảnh như thế. Thương mẹ lắm, nhưng giữa cái lúc gần như mọi thứ đã hoàn toàn sụp đổ vậy, mình lại cảm thấy một chút hạnh phúc, một chút nhẹ lòng.

Đó là bởi mẹ đã chấp nhận con người thực sự của mình. Ngay hôm sau từ tờ mờ sáng mình cùng với em tới bệnh viện để làm xét nghiệm ba phương pháp.

Ngay trước khi chờ đợi để vào phòng, mình đã nói với em:

– Anh phải đến 90-95% là bị rồi, hôm nay tới chỉ để khẳng định nốt 5% còn lại kia thôi, dù chẳng hy vọng gì nhiều. Giờ chỉ mong rằng em không sao…

Và rồi ngày hôm sau cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, em may mắn âm tính (3 tháng sau em đã đi xét nghiệm lại và vẫn nhận được kết quả âm tính), còn mình thì được các bác sĩ ở trong phòng gọi vào cuối cùng để dặn dò.

Kỳ tích đã không xảy đến đối với mình.

Đèo em về sau lưng, tới giữa đường mình quay lại nói với em: ‘Mình chia tay em nhé, anh xin lỗi…’.

Ngay hai ngày sau, mình bắt đầu đến nhận thuốc ARV tại Trung tâm y tế của quận. Trong vòng hai tháng đầu tiên mình chưa quen thuốc nên bị tác dụng phụ, dị ứng nổi khắp người.

Đi trên đường còn không vững, đầu óc lúc nào cũng như quay cuồng cả ngày lẫn đêm. Lên giảng đường giữa cái tiết trời ngột ngạt vẫn cứ kín mít áo dài tay để che đi những vết nổi mẩn bởi dị ứng.

Mọi đồ dùng sinh hoạt cá nhân như bàn chải đánh răng, dao cạo râu được mình cất sâu trong cặp, trên người lúc nào cũng ‘thủ’ sẵn một vài miếng băng urgo để phòng những khi chẳng may xây xước hay vô tình chảy máu.

Ban ngày đi học, đi làm vẫn luôn cố tỏ ra vui vẻ, tươi cười nhưng khi màn đêm dần xuống chỉ còn lại một mình thì trùm kín chăn, chiếc gối thì lúc nào cũng đẫm nước.

Sinh nhật lần thứ 22 của mình trùng vào ngày đến lấy thuốc lần thứ 2. Nhưng lần này mình gặp phải một ông bác sĩ khác, không tâm lý giống như lần đầu.

Ông ta nhìn bệnh án, rồi dè bỉu mình, đại loại ông ta cho rằng đồng tính là một căn bệnh, rồi không hiểu tại sao mấy đứa như bọn mày lại thích đực.

Trên đường về cho tới chỗ làm thêm, những câu nói đó cứ quanh quẩn, ám ảnh trong đầu óc mình.

Vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại cũng đã gần nửa năm trôi qua, mọi thứ lại trở về trạng thái bình thường vốn dĩ như trước kia, ngoại trừ việc tối nào dù ở đâu hay làm gì cũng phải canh đúng từng giờ từng phút để uống thuốc.

Thi thoảng cũng nghía qua Facebook của em (thực ra là ngày nào cũng vào), thấy em hình như vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn. Hôm nọ thấy em đăng một tấm hình tay trong tay với người mới.

Có chút chạnh lòng thoáng qua, nhưng mình cảm thấy thực sự vui khi thấy em hạnh phúc.

Câu chuyện về chính những ngày tháng đã trải qua trong cuộc đời của mình, sau cùng chỉ có một vài điều muốn gửi gắm tới tất cả mọi người.

Đối với những bạn có hoàn cảnh giống mình, các bạn đừng bi quan hay có những suy nghĩ, hành động đại loại kiểu trả thù.

Khi mình biết mình có H, mình cũng chưa từng trách móc một điều gì tới người đã gửi gắm vài ’em virus’ nhỏ nhắn xinh xắn ấy, nếu có trách mình luôn tự trách bản thân đã không biết bảo vệ chính mình.

Hãy luôn sử dụng bao cao su khi quan hệ.

Trước tiên là an toàn cho bản thân, sau đó là cho những người yêu thương xung quanh bạn.

Nếu tuân thủ việc uống thuốc, giữ tinh thần lạc quan, chăm chú rèn luyện sức khỏe, cố gắng làm những điều có ích cho xã hội, cộng đồng thì cuộc đời của những người như chúng ta vẫn sẽ kéo dài như người không có H mà, phải không nào?.

Còn rất nhiều những căn bệnh đau đớn, dằn vặt thân thể con người, còn đó vô vàn những mảnh đời bất hạnh cần đến sự quan tâm.

Nếu so sánh với họ, xét ở một góc độ nào đó, chúng ta vẫn là những người may mắn. Hy vọng xã hội, cộng đồng sẽ có cái nhìn rộng mở hơn, thiện cảm hơn đối với những người có H.

Cánh cửa cuộc đời vẫn đang rộng mở với tất cả chúng ta.

Tài khoản Trần Đức Nhân chia sẻ: “Đang làm, chui vào kho ngồi đọc. Nước mắt không ngừng. Thấy bản thân mình trong ấy, thấy cả người mẹ bao la bất chấp tất cả để yêu thương của mình trong ấy. Đồng cảm với anh, hãy cố mạnh mẽ anh nhé”.

Tâm sự của chàng trai cũng là nỗi lòng của không ít người đồng tính hiện nay, cái nhìn của xã hội đối với người đồng tính tuy đã cởi mở hơn song vẫn còn khá e dè.

Còn với người nhiễm HIV, sự kì thị lại càng gay gắt hơn. Câu chuyện sau khi đăng tải đã nhận được sự cảm thông từ nhiều Facebooker, đồng thời họ cũng động viên chàng trai này hãy sống lạc quan, làm những điều có ích cho xã hội.

Facebooker Đỗ Quang Anh cũng cho biết: “Không quan trọng là mình sống bao lâu, mà quan trọng trong khoảng thời gian đó mình đã sống như thế nào.

Có HIV không phải là mọi cánh cửa đóng sầm trước mặt em, mà là một cánh cửa mới, một cuộc đời mới mở ra trước mắt em. Bệnh tâm lý làm người ta gục ngã nhanh hơn so với những gì đang diễn ra trong người.

Nếu dùng đúng liệu trình ta có thể sống thêm 15 – 20 năm là hoàn toàn bình thường.

Đừng đóng lòng mình lại vì trong cuộc sống sau này sẽ có những người lại đến bên cuộc đời em, lại cho em cảm giác yêu và được yêu. Hãy trân trọng những điều ấy”.


You might also like

Lương hơn 3 triệu đồng, thầy giáo trẻ bỏ biên chế làm thợ xăm

iPhone 8 giá thấp kỷ lục từ trước đến nay, người dùng VN vẫn thờ ơ

Close