Tết xưa: Có những ký ức đi vào máu thịt không thể nhạt phai


Cùng ngược về dòng thời gian, cảm nhận lại vị Tết xưa nồng hậu. Có những cảm xúc như đi vào máu thịt không thể nhạt phai.

Không phải tự dưng mà những ngày qua, nhiều người lại dậy sóng lên tiếng bảo vệ cái Tết cổ truyền như vậy. Bởi Tết dù có thay đổi sau bao nhiêu năm, thì vẫn mãi là cái hồn của dân tộc Việt. Chỉ có Tết mới đem đến cho người Việt cái cảm giác thân thương thuộc về gia đình nhất.

Khi xã hội càng trở nên hiện đại, người ta càng tiếc nuối cái vị Tết của tuổi thơ xưa, lại muốn bảo vệ, giữ gìn cho ngày Tết ấy được đúng chất và đúng nghĩa nhất.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những ngày lóng ngóng trước mấy cửa hàng pháo, ngắm nghía quầy hàng bán đồ trang trí cả giờ đồng hồ. Miệng thèm thuồng đủ thứ, chỉ ước gì có thật nhiều tiền để ôm hết về nhà.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những ngày cuối năm nôn nao mong Tết đến thật mau, để được xung phong ra đốt pháo trước nhà, rồi vừa bịt tai, vừa chạy loanh quanh sân với lũ bạn hàng xóm. Tiếng cười rộn vang át cả tiếng pháo nổ tưng bừng.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những ngày rong ruổi cùng đám hàng xóm, túm tụm lại thổi bong bóng, chơi lò cò, ô ăn quan, bầu cua,…, vui rôm rả khắp cả con hẻm nhỏ.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những đêm thức trắng canh nồi bánh chưng cùng bà và mẹ. Dù mới canh một lúc đã ngủ gật, nhưng năm nào cũng nôn đến ngày gói bánh nấu bánh.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những ngày 23 – 24 Tết, bố đánh bóng bộ lư đồng thật mới, tôi xếp mâm ngũ quả, mẹ bày trí lại bàn thờ ông bà. Chúng tôi mỗi đứa một việc, lau dọn nhà cửa, quét mạng nhện, rửa chén đĩa… Không khí bận rộn mà tiếng cười nói vang khắp nhà.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là khoảng thời gian phố xá đẹp nhất trong mắt tôi. Hoa đào, hoa mai, hoa cúc ngập tràn khắp phố. Ai ra chợ cũng đem về một nhành hoa. Rồi cứ thế, không khí xuân tràn ngập từ con phố đến từng ngóc ngách nhỏ trong nhà.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những ngày đi chợ mua bánh mứt cùng mẹ, đến quầy nào cũng thích vì hộp thì đẹp, mứt thì thơm, nhìn sao cũng thèm, chỉ muốn xin mẹ cho ăn liền.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những lần mừng rỡ đón bà đi chợ về. Bà ngồi trên chiếc xích lô, miệng móm mém cười, tay lỉnh kỉnh nào bánh mứt, nào mía, nào lá chuối gói bánh đầy khắp cả xe.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là hôm mùng Một thoa trộm chút son đỏ của mẹ, buộc tóc cài nơ, xúng xinh, đợi bố mẹ chở đến nhà ông bà mừng tuổi.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là những lúc chạy rối rít, nhanh chân giành ngay một chỗ thật ‘ngon’ giữa đám đông đang bu đen bu đỏ để xem múa Lân. Những ngày đó, chú Lân chỉ đơn giản thế này, nhưng đã đủ khiến tôi cảm thấy thật hay ho và kỳ diệu.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là ngày đại gia đình quây quần bên nhau đông đủ và vui vẻ nhất. Thời ấy, dù nhà không rộng, ti vi không màu, nhưng mâm bánh mứt trên bàn vẫn ngon, nhận lì xì vẫn thích, cùng nhau chụp một bức ảnh cả nhà là thích nhất. (Ảnh: Saigonese Studio)

Tết thời thơ ấu trong tôi, là lần ngồi mê mẩn xem ông đồ viết câu đối. Ngày đó, thú chữ rất được ưa chuộng. Cứ đến Tết là hàng chục quầy viết câu đối của các ông đồ già được dựng lên, đỏ rực dọc khắp cả con đường.

Tết thời thơ ấu trong tôi, là được mẹ dẫn đi chùa cầu mong điều may cho năm mới. Thời đó, người lớn hay mặc áo dài đi chơi Tết, đi chùa, trông thật thanh lịch và nhã nhặn làm sao.

| Báo Đất Việt


You might also like

Con gái Duy Phương – Lê Giang: ‘Cả nhà muốn chết vì không chịu nổi áp lực dư luận và gia đình’

Rò rỉ ảnh ôm ấp quấn quýt của Trương Quỳnh Anh và Bình Minh sau scandal đánh ghen

Close